24-10-2019 | Admin

Từng bước cha đi như tiếng gọi cố lên con... tôi cũng hồn nhiên dùng đôi chân bé nhỏ của mình dẫm lên bàn chân to đùng của cha vừa bước qua. Hai vết chân trên cát như muốn nói lên được sự thương yêu và gắn kết tình cha trong sâu thẳm của trái tim con.




Đêm nay, là đêm của những ngày dài nhất! đêm của tình thương yêu và cũng là đêm của Ba. 

“Trời còn để có hôm nay,
Tan sương đầu ngỏ vén mây giữa trời”
Câu thơ trong truyện Kiều của Nguyễn Du đã làm con suy ngẫm và nhớ Ba nhiều. Đêm nay, con thắp ngọn bạch lạp trắng, đốt lên sáng cả một không gian lắng đọng tâm tư nguyện cầu tưởng nhớ về Ba. 
Đêm nay, không như những màng đêm khác, mà đêm của yêu thương xuất hiện vô bờ bến, trong vô ngần lòng con đã hiển hiện sự có mặt tương tức nhân duyên giữa Ba và các con. 
Đêm nay, con lặng lẽ ở Củ chi để một mình lớn lên, một mình gởi nét giao cảm đến hình bóng người Ba, mà bao nhiêu năm tháng vẫn hoài mong trong tâm trí chúng con.
Đêm nay, không là đêm của xứ Huế mộng mơ, không phải đêm ở phố thị kiêu sa hay xa hơn nữa, đó là đêm xuống trên dãi đất Hoa kỳ.
Đêm, của những ngày vắng Ba. Hôm nay con được tiếp nối hạt giống tứ đại từ Ba, làm cho trái tim con rưng rưng xao động. Vì là đêm, con vẫn nhớ tới dáng Ba trong từng hơi thở,  trong ngọn nến vàng lung linh, hoặc từ những bông hoa xinh tươi. Con một mình đơn côi, chỉ một mình thôi Ba à! Nhưng trong con đã có quá khứ, hiện tại và cả thảy tương lai. 
Đêm nay, cầm ngọn nến trên đôi tay, để nhớ Ba, nhớ những ngày tháng xa Ba, xa mảnh tâm hồn cỏn con…

Đêm nay, con hạnh phúc được đứng trước di ảnh, trước làn khói trầm hương nghi ngút , quyện toả đầy ắp cả căn phòng trang nghiêm, thanh tịnh. Một mình con, phút giây đó, bây giờ luôn khắc ghi tận sâu thẳm để cho con nguồn sống bất tận. 

Đêm nay, tuy Ba không còn sống trên trần gian, nhưng sự ẩn tàng vẫn hiện về ở đâu đó. Có mặt cho Ba đêm nay, như Ba đang có mặt trong từng tế bào ,hơi thở cuộc sống  của chúng con.
Con vẫn thích cái vẻ về đêm, vì nhờ đêm mờ ảo, con sẽ nhìn thấy rõ Ba hơn và có những đêm khi Ba còn sống, Ba đã thổi cho chúng con bếp lửa than hồng ấm áp, để sưởi ấm những mùa đông lạnh giá, vì đêm đó Ba đã không còn…

Và…ngày từ bắt đầu sáng trở lại, bình minh lú lên trên những bóng cây già và vách tường rêu phong, nét Phật. Con sẽ mơ một ngày…, ngày đồng thể Chân như giác ngộ.

Một ngày không có Ba


Đã tự bao giờ, khi một đứa bé sinh ra đời! người mẹ cũng chính là người Cha. Người cha ấy đã rời bỏ cuộc đời để đi tìm đường thiên cổ. Cha là một câu nói mà bắt đầu khi tôi vừa lớn lên là đã có khái niệm và ước mơ để gọi tên cha giữa đời thường. Trong những kỷ niệm mà tôi đã bên vòng tay một thời của cha tôi, thật ấm áp khôn cùng. Cha còn để lại trong kí ức tuổi thơ tôi những nỗi nhớ và sự trìu mến thân thương. Bấy giờ cha là chỗ tựa nương duy nhất cho cả nhà để cùng mẹ cưu mang hết đàn con nhỏ dại. Cha thì lúc nào cũng trầm ngâm và hy sinh thầm lặng để các con được ấm êm.

Thật sự cha đã cho tôi hiểu được chữ hy sinh như thế nào? Cha như người giữ bí mật niềm đau nỗi khổ ... Có một hôm tôi theo gánh cha ra biển, trên con đường đi hôm ấy, tôi đã chứng kiến biết bao giọt mồ hôi của cha ướt đẫm bờ vai và thầm lặng dõi theo bước chân cha lún sâu vào cồn cát! Từng bước cha đi như tiếng gọi cố lên con... tôi cũng hồn nhiên dùng đôi chân bé nhỏ của mình dẫm lên bàn chân to đùng của cha vừa bước qua. Hai vết chân trên cát như muốn nói lên được sự thương yêu và gắn kết tình cha trong sâu thẳm của trái tim con.

Giờ đây 25 năm rồi, thế mà con vẫn chưa đủ lớn để ngộ ra lòng cha; vì cha như đại dương mênh mông, như ngọn hải đăng rực sáng giữa đời con.

Hôm nay là ngày kỷ niệm, húy kỵ cha -lòng tôi bỗng dưng lắng đọng một tâm tư hoài cảm và tôi ngồi tịnh tâm lại bên tách trà sáng trong mưa để gợi nhớ một thời được sống bên mái tranh nghèo đơn sơ cuối làng, bên bàn tay ấm áp hiền từ của cha. Lòng biết ơn trong tôi luôn dạt dào, lắm lúc có những ướt mi đọng khóe mắt, buốt cả cõi lòng khi biết đời mình đã mất ánh sáng hoàng hôn. Mất ánh sáng hoàng hôn là mất kho báu cao quý nhất và cũng là chất liệu yêu thương nhất mà mỗi người điều có quyền được hưởng. Đó là niềm  " thương và được thương".

Bao nghĩ suy cũng đánh bật trong hư không! Sự ước muốn nó còn hiện hữu chăng cũng chỉ là nỗi niềm muộn màng. Đôi chân trần ngày đó của cha sẽ tiếp cho tôi thêm nghị lực. Phút nghị lực ấy như cánh buồm ra khơi và làm bến đỗ cuộc đời.


Pháp Bảo