24-10-2019 | Admin

Phật giáo đồng hành cùng Dân tộc giải phóng qua các Thời đại. Tác giả Pháp Bảo- diễn đọc Phạm Nghĩa. Phật giáo đã có mặt và dấu ấn to lớn thời lập nhà nước Vạn Xuân, Văn Lang, góp phần xây dựng các Triều đại Đinh Lê Lý Trần thịnh trị, an dân, xã tắc. Và danh thắng Thủ đô Hà nội bây giờ được các vị Quốc sư Phật giáo đời Lý đã cho phép Hoàng đế Đại Việt dời đô từ Ninh Bình về Thăng Long - Hà nội. Phật giáo vào những thời kỳ đó trở thành Quốc giáo cho Việt nam, dân chúng hầu hết điều thấm nhuần đạo lý nhà Phật hơn 1000 ngàn qua. Thời Đại Hai Miền Nam Bắc , thống nhất. Phật giáo cũng đã khơi dậy lòng yêu nước từ rất sớm. Có nhiều bậc Danh Tăng PGVN hy sinh và cống hiến cho một Dân tộc,đánh đổi vì một quốc gia hoà bình. Đạo là nóc nhà Chánh pháp trường tồn, rộng cùng khắp Tam giới. Phổ độ cõi ta bà, độ chúng sanh. Pháp là phù hợp với thế gian, hoà nhập đồng thể với niềm tin con người. Thứ đến Pháp này còn thuận duyên vượt lên trên Thế gian, hoá độ cùng tận mọi loài, mọi tánh, mọi pháp, hay còn được gọi chung là “ Khế lý, khế cơ, khế thời” nên. Phật giáo đã chọn cách ở lại chung cùng Nhà nước cố chủ tịch VNDCCH. "Lời nói đầu giới thiệu clip đọc".





Người chân chính xuất gia tu hành, buổi đầu ai cũng quyết tâm cầu giác ngộ giải thoát. Song ở chùa thời gian lâu sự quyết tâm ấy phai nhạt từ từ. Vì vào chùa phải học thuộc lòng kinh để tụng, khi tụng phải rành chuông mõ, phải tập tụng âm thanh cho hay, còn phải học tán, học đẩu... Khi tụng kinh rành rồi phải đi cúng đám cho Phật tử, chùa ít Phật tử còn đỡ, chùa đông Phật tử thì đi đám liên tục, còn thời giờ đâu nghĩ đến giác ngộ giải thoát. Cộng thêm Phật tử cúng kính tiền bạc vật dụng nhiều, phải lo gìn giữ tiêu phí, còn nhớ đâu bản hoài lúc sơ phát tâm. Thế là từ thầy tu phát tâm chân chánh, lâu dần biến thành thầy tụng thầy cúng, thật rất đau lòng! Phật dạy:

“Dù tụng nhiều kinh mà buông lung không thực hành thì chẳng hưởng được phần lợi ích của Sa Môn, khác nào kẻ chăn bò thuê lo đếm bò cho người.

Tuy tụng ít kinh mà thường y giáo hành trì, hiểu biết chân chánh, từ bỏ tham, sân, si, tâm hiền lành thanh tịnh, giải thoát, xa bỏ thế tục, thì dù ở cõi này hay cõi khác, người kia vẫn hưởng ích lợi của Sa Môn”.

(Kinh Pháp Cú số 19, 20)

Tu sĩ Phật giáo mà chỉ lấy tụng cúng cầu nguyện làm Phật sự, là vô tình đã đưa Phật giáo lên lơ lửng trên hư không và tạo cho Phật giáo dáng vẻ mờ mờ ảo ảo không thể giải thích được. Tôi dám khẳng định rằng Phật giáo không phải thế, mà thực tế hữu hiệu trong cuộc sống hiện tại của con người. Phật giáo là những phương thuốc trị tâm bịnh của chúng sanh, là phương pháp dạy con người sống vươn lên và an vui hạnh phúc. Chúng ta phải nhìn thẳng cội gốc của Phật giáo, đừng vạch tìm cành lá chi li. Mong sẽ có những tri kỷ thông cảm điều này của chúng tôi.

Hòa Thượng. Thích Thanh Từ.