23-09-2019 | Admin

Có một con đường chuyển hóa và thăng hoa ngay trong mọi suy nghĩ, cái thấy chánh niệm. Bầy kiến cũng thế, nếu chúng rõ về thời gian, mùa lột xác thì chúng sẽ biết chọn đất đào hang hay xếp tổ vào một thân cây khỏe khoắn, tập đi tìm lương khô để thoát thân và "gửi mình vào cho một đoàn thể".



Trong cuộc sống có đôi khi chúng ta lầm tưởng, mọi thứ điều diễn ra quá êm đẹp và theo chiều hướng tốt để ta có thể đạt được cái mà chúng ta muốn có. Nhưng không hẳn là như vậy mà lắm lúc chúng ta quên đi sự vô thường và biến hoại của vật chất trong từng giây phút đi qua. Ta có thể tận mắt nhìn một đám mây đang bay ngang trước mắt, nhưng rồi nó cũng phải biến tướng rời đi một nơi khác mà không còn nguyên vẹn như lúc ban đầu, giác quan chúng ta đang có cảm thọ là đám mây kia vẫn ở vị trí cũ .

Nguyễn Huỳnh Thuật, người thanh niên “ sống chánh niệm” yêu rừng.

Mưa đến mang theo bao nhiêu buồn phiền của mưa. Con người, nước mắt của mưa và con người – những thứ ấy dường như hoà tan làm một. Dường như họ vừa là bạn của nhau và là kẻ thù của nhau . . . và tương tự như vậy, mưa luôn là đối tượng để mọi vật hấp thu thêm nguồn năng lượng, bổ dưỡng thêm cho cây cối, thềm cỏ xanh và những loài côn trùng, sinh vật nhỏ. Từ đó mưa thấm dần vào lòng đất để cấu tạo địa chất, một sự sống không thể thiếu đối với loài người. Hạt mưa dù bé nhỏ đến đâu nhưng vẫn mang một giá trị sống nhất định nào đó cho con người chúng ta. Trong cuộc sống có đôi khi chúng ta lầm tưởng, mọi thứ đều diễn ra quá êm đẹp và theo chiều hướng tốt để ta có thể đạt được cái mà chúng ta muốn có. Nhưng không hẳn là như vậy mà lắm lúc chúng ta quên đi sự vô thường và biến hoại của vật chất trong từng giây phút đi qua. Không những thế chúng ta còn lún túng khi biết sự hiện hữu bất thường của Mưa và Nắng, thế mà đôi khi con người lại sợ hãi, ít có chấp nhận sự thay thế của một trạng thái khác nhau.

Buổi thiền thanh lọc của nhóm “ Rừng gọi Cát tiên”. Những thành viên tới đây cho họ có đủ một trái tim mạnh khoẻ vì thiên nhiên.

Có một con đường chuyển hóa và thăng hoa ngay trong mọi suy nghĩ, cái thấy chánh niệm. Bầy kiến cũng thế, nếu chúng rõ về thời gian, mùa lột xác thì chúng sẽ biết chọn đất đào hang hay xếp tổ vào một thân cây khỏe khoắn, tập đi tìm lương khô để thoát thân và gửi mình vào cho một đoàn thể. Khi chúng tìm đủ mọi cách để tồn tại thì nhờ cậy sự bảo hộ hay phải gia nhập vào một sự sống mới. Một khi mưa rơi xuống mặt đất mềm là lúc có nắng hiện lên trên táng cây và khi có sự cho và nhận xuất hiện là lúc hạt giống thiện ác, bao dung, nóng giận được cất kỷ vào bên trong Tàng thức. Như chúng ta biết Tàng Thức là cái bao chứa đựng tất cả những tập khí, đối tượng khác nhau, tùy thuật vào khả năng xử lý của ý thức để những suy nghĩ có phần nhận diện vào từng đối tượng ví như hạt bụi, giận, thương, tâm hồn đẹp, xấu, buồn vui v.v..

Hình: anh Thuật, dành trọn thời gian đam mê của mình cho môi trường và đó cũng chính là cách anh bảo vệ môi sinh trong việc áp dụng mười bốn điều Tiếp hiện.


Một khi ta có cái nhìn cụ thể khỏi vướng mắc rồi thì mỗi tướng trạng “Câu sanh chủng tử” trên lại một lần nữa sẽ rời ta mà đi hay ở lại, tùy vào tâm hành quyết định thay đổi:

“Khi căn nhà mục nát
Là mưa dột thấm vào
Nắng xuyên qua khe hở
Tìm đâu người khéo lợp”
Sau những ngày gieo hạt, quán chiếu vào từng sự sống, ta có thể thấy rõ hơn về quan điểm nhân quả. Khi ‘nhìn sóng không phải sóng’ là hiện tượng ‘cái một có trong cái tất cả’. Chúng ta cần phải nỗ lực quan tâm hơn về sự tàn phá hủy hoại môi trường sống thiếu ý thức. Ta nên thực tập sống có lợi ích để giảm bớt hiểm họa về sức khỏe, nguồn nước, cây xanh thiếu dần, năng lượng xanh. Như chính vườn tâm của Đức Phật luôn là một mái ấm cho nhân loại học hỏi, tìm kiếm để yêu thương đồng loại. Những nhà khoa học và môi trường học, họ luôn lặn lội đi tìm nguyên nhân của sự biến đổi khí hậu và sự nóng lên của trái đất ngay trong lòng chính chúng ta.
“Mưa đến là khi Nắng đã tắt
Một người ra đi để một người xuất hiện
Nắng hồn nhiên đến khô khan

còn Mưa lạnh lùng và đôi khi tàn nhẫn quá.”

Vừa rồi tôi có chuyến ra Bắc, sau đó được lên Mộc Châu, tôi được một người thân giải thích rằng, bây giờ chè xanh cũng phải chung số phận cho việc tiêu thụ nhanh. Người sơn phu được huấn luyện kỹ lưỡng trong việc bơm thuốc vào từng đọt trà, nếu muốn vườn chè có năng xuất cao thì người chủ sơn trang cần phá bỏ những rào cản của sự sống để thu hoạch trà xanh ngắn thời gian và làm lợi cho việc kinh doanh của những người thu mua. Ngày nay những ngày mưa không theo mùa nữa, và thiên tai đến bất thường, bởi vậy đời sống của mọi cá thể đang gặp khó khăn và lối sống nhờ vả thiên nhiên đang là mối đe dọa làm trái đất vỡ dần. "Rừng lẽ ra chắn lũ cho đồng bằng thì lại bị cuốn trôi vô vọng và bi thảm. Mùi của gỗ lụt thật kinh khủng, như mang theo cả sự thối rữa của những cánh rừng nguyên sinh đầu nguồn.

Cho nên cuộc đời không như chúng ta nhận thức chỉ vài chút qua loa trên bề mặt “Cái thấy” sắc và không. Lẽ dĩ nhiên mọi người phải nhìn được tuệ giác ta chính là núi, ta chính là dòng sông và đôi khi ta còn là sự Tương tức với nhau trong muôn một. Có như vậy thì chúng ta mới đồng hành vào một thế giới duyên sinh, thế giới của sự trở về nương tựa nơi hành tinh xanh này.

Như Đức Phật có dạy (cái gì là lõi cây, cái ấy sẽ tồn tại lâu dài).


Thích Pháp Bảo