08-05-2020 | Admin

Chùm ảnh kính mừng Phật đản tại Tịnh Thất Pháp Bảo." ...giờ phút linh thiêng Gió lặng chim ngừng Trái đất rung chuyển bảy lần Khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt Bàn tay chuyển pháp Trong hương đêm tinh khiết Ất cát tường nở trắng một bông hoa Thế giới ba ngàn đồng thanh ca ngợi Văn phật Thích ca Giờ phút linh thiêng Đóa bất diệt nở ngay nở ngay giữa vườn hoa sinh diệt Nụ giác ngộ hé thành muôn thi thiết Ngài về đây học tiếng nói loài người Đêm nao Từ trời Đâu Suốt nhìn về Chủ thiên thấy địa cầu quê hương toi sáng hơn vì sao sáng Và tinh tú muôn phương chầu về Cho đến khi vừng đông tỏa rạng Cho đến khi vườn Lâm Tỳ Ni biến thành chiếc nôi êm Chào đón Phật sơ sinh... Đêm nay xin muồi phương trăng sao chứng minh Cho địa cầu quê hương dâng lời cầu nguyện Đêm nay cầu cho khổ đau trái kết hoa thành Cho sinh diệt đi nang dòng pháp than bất diệt Cho suối tình thương chảy tràn trên vạn lòng tha thiết ... (đêm cầu nguyện )


Kệ Tắm Phật:


Con nay tắm gội đức Như Lai
Trí sạch trang nghiêm công đức đầy
Nguyện cho chúng sanh lìa năm trược
Cùng chứng Như Lai tịnh pháp thân.

Án, Mâu Ni, Mâu Ni, Tam Mâu Ni, ta bà ha.
....

Gáo nước thứ nhất, tắm bên vai trái của tôn tượng Đản sanh, thầm niệm: Nguyện bỏ điều ác.

Gáo nước thứ hai tắm bên vai phải của tôn tượng Đản sanh, thầm niệm: Nguyện làm điều lành.

Gáo nước thứ ba dội hai chân tôn tượng Đản Sanh, thầm niệm: Nguyện con và mọi người, mọi loài cùng sống yêu thương, bao dung, chia sẻ, giúp đỡ và học hỏi để hoàn thiện hơn.

BIẾT ĐƯỢC LỖI MÌNH MỚI KHÓ

Dễ thay thấy lỗi người
Lỗi mình biết mới khó
Lỗi người ta phanh tìm
Như tìm thóc trong gạo.
Còn lỗi mình che đậy
Như kẻ gian giấu bài.
(Kinh Pháp Cú)

Bình:

Dễ thấy lỗi người việc ấy không khó, chỉ cần nhìn sơ qua là mình thấy người đó có lỗi rồi. “Vạch lá tìm sâu, quét nhà ra rác” điều này quá rõ ràng. Thấy lỗi người không khó.

Thấy lỗi mình mới thật là khó. Vì thông thường mình vốn thương mình, thì có bao giờ mình chịu cho mình là xấu (có lỗi thì thành xấu), vậy nên có mấy người chịu trở lại tìm lỗi mình, mặt mình dính lọ thì có bao giờ mình thấy, nếu không có người chỉ, không biết xem gương.

Vậy đó mà với lỗi người thì ta phanh tìm không bỏ sót. Người ta có giấu mình cũng phải tìm bươi móc cho ra. Việc này giống như việc lượm thóc trong gạo, lượm từng hạt, lượm thật kỹ. Cái tật này gần như muôn đời ở một con người. Đó là gần như bản chất, một thứ bản chất xấu xa tồi bại. Nó được coi là rất trái với thánh đạo.

Ngược lại, với lỗi mình thì bưng bít, che đậy giống như người cờ gian bạc lận, giấu đi con bài của mình v.v... để phòng thủ thắng kẻ khác. Một sự giấu giếm thật khéo léo thật tinh vi.

Cái tật chúng sanh là như vậy. Mấy ai chịu gan dạ phơi bày lỗi mình.

Đức Phật đã nói như vậy, là trước chỉ cho con người thấy rõ sự lầm lẫn của mình, thấy rõ ngõ ngách của tâm hồn mình. Thấy rồi để mà khéo chừa đi. Là một Sa Môn, một người tu chớ có thấy lệch lạc như vậy. Mà lúc nào người Sa Môn cũng phải biết rõ lỗi của mình để phát lồ sám hối. Phát lồ tức là phơi bày lỗi lầm, không giấu giếm, mà đưa ra trình lên trước đại chúng, nhận khuyết, nhận lỗi cầu xin sám hối.

Ngài Huệ Năng đã dạy: Thường biết lỗi mình, chớ biết lỗi thế gian.

Tu là cốt để biết rõ mình. Muốn biết rõ mình phải “biết lỗi” mình. Tu mà không biết lỗi mình thì không bao giờ tu tiến được. Những lỗi hiện đời và lỗi từ vô thủy, biết bao lỗi, thế mà không biết, thì sao gọi là tu? Tu là sửa. Sửa là sửa lỗi. Sửa lỗi thành không còn lỗi nữa gọi là tu. Không như vậy, gọi tu là tu làm sao?

Vậy chớ có biết lỗi người. Phải thường biết lỗi mình. Được vậy trong tương quan cuộc sống mình không bị thiên hạ ghét. Mình không nói lỗi người thì ai ghét mình. Và trong việc tu hành, ngày càng tiêu được tội lỗi, nghiệp chướng vơi đi, tâm trí ngày càng sáng thêm. Niềm an vui ngày càng rộng mở. Cuộc sống ngay đó được hạnh phúc. Không cầu mà được.

(Trích sách "Nhặt Lá Bồ Ðề" - HT. Thiền Sư Thích Thanh Từ)




“…Vị Bồ tát ấy, sống giữa mọi người, cũng gánh chịu thân phận như mọi sinh vật; cũng lăn lóc trong trường đời để phấn đấu cho sự sống và lẽ sống, trên sân khấu kịch đời nhộn nhịp; người ta có thể bắt gặp ông trong chốn quan trường nơi mà tầng lớp thống trị thường trực đấu tranh quyền lực với nhau bằng bạo lực và bằng gian dối; gặp ông trong các giảng đường, học đường nơi mà các thế hệ trao truyền cho nhau và đón nhận kiến thức tích lũy, có cái thiện mà cũng có nhiều cái bất thiện; người ta cũng gặp ông trong chỗ hang cùng, ngõ hẻm, trong chỗ bùn sình, lầy lội, dưới đáy của xã hội, nơi mà nhiều lớp người đang sống vật vờ trong cảnh tối tăm, cùng khốn. Ông đến những chỗ đó, bằng phép lạ nào đó, mà những bạo chúa trở thành hiền minh, những kẻ khốn cùng trở thành gia chủ hạnh phúc. Đấy là những sự nghiệp được thực hiện bằng thần thông du hý tam muội, mà trong con mắt phàm phu thì chẳng có gì là vĩ đại. Nhưng trong cách nhìn của bậc trí, đó là thần thông diệu dụng còn ly kỳ hơn cả việc nhét nguyên hòn núi Tu di vào một hạt cải; rót tất cả khối nước từ bốn đại dương vào một lỗ rốn; ôm cả một thế giới ngân hà chu du khắp vũ trụ….”

Trích: HUYỀN THOẠI DUY MA CẬT của Hoà Thượng Tuệ Sỹ.














Ở đời có khổ có vui
Nhưng vui thì ít, khổ đau lại nhiều
Người nghèo khốn khó bao điều
Mưu sinh vất vả, sớm chiều gian lao,

Người giàu đỡ lo cơm áo
Nhưng tâm thường khổ, với bao muộn phiền
Cũng do đầy đủ bạc tiền
Nên sanh lắm chuyện, tơ duyên ái tình
Tình thân lại khó giữ gìn
Tình người bạc bẽo, biết mình mà thôi
Đến khi hưởng hết phước rồi
Bao nhiêu nghiệp chướng, đến hồi bủa vây,

Cho nên sống ở đời này
Ai ai cũng khổ, đêm ngày chẳng an
Khéo tu mới được thanh nhàn
Bớt tham biết đủ, chớ màng thị phi
Thường hành pháp nhẫn từ bi
Sân si buông bỏ, vậy thì an vui...

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

ST



















Kiến Tạo Hoà Bình, Xây dựng thân tâm, Lục hoà kiên cố, Tứ Ân thị hiện.

“Trong thời đại của sự thiếu bao dung và bất công ngày càng lớn, thông điệp của Đức Phật về phi bạo lực và phục vụ chúng sinh trở nên cần thiết hơn bao giờ hết...”.
...
Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua Nghị quyết 54/115 vào năm 1999 đã công nhận Ngày quốc tế Đại lễ Vesak để ghi nhận sự đóng góp của Phật giáo, một trong những tôn giáo cổ xưa nhất trên thế giới, đã tồn tại hơn 2 thiên niên kỷ rưỡi qua và vẫn đang tiếp tục kiến tạo tâm linh của nhân loại. Ngày này được tưởng niệm hàng năm tại trụ sở chính và các văn phòng khác của Liên Hiệp Quốc.


Những lời dạy của Đức Phật và thông điệp của Ngài về từ bi, hòa bình và thiện lành đã làm rung động hàng triệu trái tim. Hàng triệu con người trên khắp thế giới thực hành những lời dạy của Đức Phật và trong Đại lễ Vesak, tất cả chúng ta tưởng nhớ sự đản sinh, thành đạo và nhập diệt của Ngài.
...

Triết lý này cũng chính là trọng yếu của Hiến chương Liên Hiệp Quốc và nên có mặt trong suy nghĩ của mỗi người chúng ta, đặc biệt là trong Năm Quốc tế về Hòa bình” - ông Javier Perez de Cuellar nhấn mạnh.


https://giacngo.vn/vanhoa/phatgiao/2020/05/04/3F46D9/


Ban Biên Tập Thường Trực- Thực Hiện