03-01-2022 | Admin

Văn hoá còn , khi tình người còn. Đạo đức còn, khi lòng người còn.




Gần đến Tết, một lần nữa những kỷ niệm thời niên thiếu lại kéo nhau về.

Tất cả những điều bây giờ mà tôi còn dấu ấn sâu sắc nhất vẫn là những ngày gần tết, Mẹ đã chuẩn bị áo mới cho tôi, chuẩn bị tất cả những điều tốt đẹp nhất để đón tết.

Có cái gì đó thiêng liêng trong giờ khắc cận Tết, lâu lâu tôi lại nghe tiếng pháo nổ và hình dung ra cảnh những đứa cùng trang lứa đi nhặt pháo xịt, mùi khói thuốc súng trở nên hấp dẫn lạ thường, đặc biệt là những giờ đang ngồi trong lớp học mà cứ thấp thỏm nhìn ra ngoài vì biết ở ngoài đường có vài đứa đang chạy qua chạy lại ở những nơi có tiếng pháo.


Tuổi thơ qua nhanh với bầu trời đầy màu sắc. Mỗi giai đoạn của cuộc đời tôi là mỗi thời điểm tôi hạnh phúc và được quyền sống đúng với tuổi.

Đặc biệt, tôi được sự cưng chiều của Mẹ – người luôn luôn xem tôi như báu vật và tôi cũng đã hiểu được điều này khi đứa con gái của tôi chào đời, mọi tình yêu dành hết cho con như Mẹ đã từng đối với tôi. Tôi nhớ ngày xưa mỗi lần tết về là mỗi lần tôi nhớ rằng mình phải có trách nhiệm nhắc nhở và chuẩn bị đồ giấy cúng cho đứa em trai đã mất, năm nào cũng vậy, có năm tôi phải đến nhà người làm đồ giấy để chờ lấy cho được đồ mà nhà tôi đã đặt và năm nào cũng muốn lên phần mộ của em trai để thăm.

Hồi xưa tôi cảm thấy tình yêu tôi có là một sự trong sáng, hồn nhiên và quyết liệt. Kể cả việc tôi yêu mẹ tôi cũng vậy.



Ấy vậy bây giờ tôi đã lớn khôn, đã trưởng thành, đã bắt đầu già đi mà tôi dần dần ít nhớ về em trai của mình, ít nhớ về mẹ và ít nhớ về những ngày tết thiêng liêng đó.

Tôi không dám đổ thừa cho thời thế, cho xã hội hay cho bất cứ thứ gì khác, tôi chỉ giật mình khi thấy mình đã lãng quên biết bao nhiêu điều mà mình đã từng có, đôi khi tôi quên cả chính tôi.

Điều đau khổ nhất là cái cảm xúc của tôi đã đi đâu mất mà tôi cũng không biết nó đã đi từ lúc nào và đi đâu.


Bài hát Xuân Mộ được nhạc sĩ Uy Thi Ca phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của thầy Thích Pháp Bảo do ca sĩ Ngọc Quân trình bày.


Tôi như bị lạc giữa những điều vô cảm khác. Đến sáng hôm nay, khi tôi tập một bài hát về mẹ do Thầy Pháp Bảo gửi, bắt đầu mọi thứ cứ chùng xuống và có cái gì đó nhói bên trong rồi cảm xúc bắt đầu trở về và … tôi đã thấy Mẹ - Thấy trong sợi khói lãng đãng của một chiều bên mộ.


Ngọc Quân - BTV