20-06-2020 | Admin



Mùa mưa là mùa chư Tăng Ni bắt đầu thực hiện phận sự an cư.

Khi buông bớt các duyên bên ngoài, hoặc theo chúng an cư tập trung hay tự mình phát nguyện an cư tại chỗ, tưởng chừng như không làm được việc gì to tát mà thực tế thì người tu đã làm được việc rất quan trọng, đó là góp phần “làm cho Chánh pháp tăng trưởng không tổn giảm”.

Người tu ngày nay do nhiều nguyên nhân mà bị ngoại duyên chi phối và hướng ngoại rất nhiều. Vì mải mê hướng ngoại nên có không ít những chướng ngại đạo đã xảy ra. Về tự lợi cho bản thân thì không thể chuyên tu giới, định, tuệ. Về lợi tha giúp đời cũng không có pháp lạc giải thoát để trao truyền, khiến cho Chánh pháp ngày càng tổn giảm, không tăng trưởng.

Mùa mưa là mùa chư Tăng Ni bắt đầu thực hiện phận sự an cư

“Một thời Phật ở trong núi Kỳ-xà-quật, thành La-duyệt cùng với chúng Đại Tỳ-kheo.

(…) Này các Tỳ-kheo, lại có bảy pháp làm cho Chánh pháp tăng trưởng không tổn giảm.
1-Ưa ít việc, không ưa nhiều việc, thời Chánh pháp tăng trưởng không bị tổn giảm. 2-Ưa yên lặng, không ưa nói nhiều. 3-Bớt sự ngủ nghỉ, tâm không hôn muội. 4-Không tụ họp nói việc vô ích. 5-Không tự khen ngợi khi mình thiếu đức. 6-Không kết bè bạn với người xấu ác. 7-Ưa ở một mình nơi chỗ nhàn tịnh, núi rừng. Này Tỳ-kheo, được như vậy, thời Chánh pháp sẽ được tăng trưởng, không bị tổn giảm”.

(Kinh Trường A-hàm, kinh Du hành [trích])

Thiết tưởng làm cho Chánh pháp hưng thịnh là một việc kỳ vĩ, khó làm nhưng theo Thế Tôn thì lại khá đơn giản, bắt nguồn từ nơi chuyển hóa bản thân của những người nhân danh đệ tử Phật, nhất là chư vị xuất gia.

Trước hết là không ưa nhiều việc. Người tu ngày nay có rất nhiều việc, dường như ai cũng hết sức bận rộn với Phật sự dày kín lịch. Vấn đề là tại sao Thế Tôn lại khuyến cáo Tăng Ni có nhiều việc lại khiến cho Chánh pháp bị tổn giảm? Có lẽ quá bận rộn với việc phụ mà quên đi việc chính, cấp thiết là giải thoát chăng? Có thể vì lo phụng sự chúng sinh mà quên đi bản thân mình chăng? Việc phụng sự chúng sinh cũng giống như cứu người đang đuối nước. Nếu chưa biết bơi thì chẳng những không cứu được người mà cả hai phải chịu chết chìm.

Chỉ cần yên lặng, bớt sự ngủ nghỉ, không tụ họp nói việc vô ích, không kết bạn với người xấu thì đã làm cho Chánh pháp tăng trưởng. Người tu có các biểu hiện này là hướng ngoại, phóng dật, bị chướng ngại thiền định; là không biết sống một mình. Tự họ không thiết lập được an lạc, giải thoát thì sẽ không giúp người sống an lạc và giải thoát.

Quan trọng là “Không tự khen ngợi khi mình thiếu đức”. Người mà tự biết mình là ai, đang ở đâu trên đường đạo thì đó là biết tàm quý. Nếu thiếu đức mà luôn tự khen mình, không biết hổ thẹn với mình cùng người (tàm) và chẳng sợ hãi quả báo (quý) thì người ấy chưa xứng đáng làm người, nói chi làm thầy và kỳ vọng vào hàng hiền thánh.

Nhất là hạnh độc cư, ưa thích ở nơi núi rừng nhàn tịnh để chuyên tâm tu tập thiền định sẽ khiến cho Chánh pháp tăng trưởng không tổn giảm. Thiền định có thể xem là cốt tủy của pháp hành Phật giáo. Nếu đánh mất hạnh viễn ly, không sống an yên những nơi thanh vắng thì khó giữ tròn giới hạnh, thanh tịnh nội tâm và tỏ sáng tuệ giác.

Như người vào rừng mà không lấy được lõi cây chỉ mang về cành lá, người tu mà không thành tựu được giới định tuệ thì dù có làm gì đi nữa cũng không khiến Chánh pháp hưng thịnh. Do vậy, những ai biết buông bỏ ngoại duyên, thực hành phận sự an cư, trau dồi giới định tuệ thì đã góp phần to lớn “làm cho Chánh pháp tăng trưởng không tổn giảm”.

Quảng Tánh

PHẬT DẠY:
“CÁC TỲ-KHEO, NÊN THƯỜNG HỌC PHÁP THÍ”
Cuộc sống của con người cần hội đủ hai phương diện vật chất và tinh thần (tâm linh). Chúng phải song hành tồn tại nhằm hỗ tương lẫn nhau, giúp con người thăng hoa cuộc sống. Với người con Phật chúng ta có tài và pháp. Tài với nghĩa hẹp là tiền bạc, tài sản, rộng ra là toàn bộ vật chất làm căn bản cho cuộc sống. Pháp chính là giáo pháp của Đức Phật, là tài sản tinh thần vô giá, là ánh sáng soi chiếu trong cuộc đời, giúp người con Phật thiết lập bình an, hạnh phúc trong đời này và những đời sau.
Tài và pháp hay vật chất và tinh thần (tâm linh) đều rất quan trọng, rất cần được tạo dựng để kiện toàn đời sống. Dù tài và pháp đều quý nhưng nếu phải so đo, lựa chọn thì chắc chắn pháp sẽ được ưu tiên vì tối thắng hơn. Cho nên Thế Tôn thường căn dặn, nếu bố thí thì pháp thí là hơn, nếu tác tạo thì pháp nghiệp là hơn, nhớ ơn thì ơn pháp cũng là hơn.


“Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
- Có hai sự bố thí này. Thế nào là hai? Đó là pháp thí và tài thí. Này các Tỳ-kheo! Bố thí hơn hết không gì qua pháp thí. Thế nên, các Tỳ-kheo, nên thường học pháp thí. Như vậy, này các Tỳ-kheo, nên học điều này!
- Có hai nghiệp. Thế nào là hai nghiệp? Có pháp nghiệp và có tài nghiệp. Nghiệp trên hết không gì qua pháp nghiệp. Thế nên, này các Tỳ-kheo, nên học pháp nghiệp, chớ học tài nghiệp. Như thế, này các Tỳ-kheo, nên học điều này!
- Có hai ơn này. Thế nào là hai? Đó là ơn pháp và ơn tài. Hơn hết trong các ơn, không gì qua ơn pháp. Thế nên, các Tỳ-kheo, hãy tu hành ơn pháp. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này!
Bấy giờ các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm”.
(Kinh Tăng nhất A-hàm, tập I, phẩm Hữu vô,
VNCPHVN ấn hành, 1997, tr194)
Bố thí pháp hơn bố thí tài vật vì tài vật có thể nuôi sống con người trong một vài giờ vài ngày, hoặc có khi dài hơn nhưng bố thí pháp là có thể mở ra con đường thiện lành, một hướng đi tươi sáng cho một đời sống mới, tốt đẹp trong hiện đời và nhiều đời sau.
Tạo dựng sự nghiệp cũng vậy. Làm nên một cơ nghiệp huy hoàng về vật chất và danh tiếng vốn không phải dễ, có khi phải đánh đổi bằng máu và nước mắt mới gầy dựng được tài nghiệp nhưng rồi cơ nghiệp ấy cũng biến dịch, mai một theo lẽ vô thường. Vì thế ngoài việc học theo tài nghiệp để mưu sinh, người con Phật cần chú trọng đến việc học pháp nghiệp. Pháp nghiệp là sự nghiệp trong giáo pháp, tạo dựng an vui cho mình và người với sự tin tưởng sâu sắc về nhân quả, thấy rõ bốn chân lý trong cuộc đời, hiểu biết tường tận về duyên khởi tính và vô ngã tính của mọi sự để tùy duyên. Làm tất cả các việc thiện lành, lợi ích chúng sinh mà không chấp thủ, không dính mắc, tự tại thong dong chính là pháp nghiệp.


Biết ơn và đền ơn là một trong những đức tính căn bản của người đệ tử Phật. Trong cuộc sống ta hàm ơn rất nhiều, từ nhỏ đến lớn, từ ít đến nhiều. Theo Thế Tôn, lớn nhất và nhiều nhất, trên hết các ơn đó là ơn pháp. Ai đã từng bế tắc, không tìm được lối ra, không thấy được ý nghĩa cuộc sống dù mọi thứ vật chất xung quanh vẫn đủ đầy thì mới thấy giá trị và mang ơn giáo pháp. Có những giá trị sống thuộc về tinh thần (tâm linh) mà vật chất không thể đánh đổi hay với tới được. Cho nên giáo pháp thường được ví như chiếc bè chở chúng sinh qua sông mê, bể khổ, đến bờ an lạc. Giáo pháp mở ra quan kiến mới, định hình nên một lối sống mới, kiến tạo được hạnh phúc và bình an thật sự con người, nên ơn pháp là hơn hết.


QUẢNG TÁNH