26-09-2019 | Admin

Như một tâm tình trong sáng, nó chở đi những dòng sóng vô thường, để tỏ lộ lên nhưng hình bóng của Chân tánh qua những bình dị của đời sống, cỏ cây hoa lá mùi vị.. Đạo Phật thật gần gủi, thân thương như hương vị của chén trà, ai uống nấy biết, không cần định danh, hồi tưởng, phóng tâm.Gần cả cuộc đời dành cho nghiên cứu và truyền bá Phật pháp, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã đúc kết ra triết lý sống, thể hiện trong những câu nói giàu tính suy tưởng và chiêm nghiệm, khiến người ta nhớ mãi. Với tâm niệm "hãy đi như thể dùng đôi chân hôn lên Trái Đất", thiền sư Thích Nhất Hạnh đã dành phần lớn cuộc đời mình để tới khắp nơi trên thế giới, tuyên truyền Phật pháp cũng như tư tưởng yêu chuộng hòa bình. "Tôi đã đến. Tôi đang ở nơi của mình. Điểm đến của tôi nằm trên mỗi bước đi", tài khoản Twitter có tên Manduka chia sẻ một câu nói của thiền sư, gọi ông là "người thầy yêu quý của thế giới" đồng thời gửi tới ông tình yêu và mọi điều tốt đẹp nhất. Một người khác có tên T.Harv Eker, chép: "Nếu ta không sống là chính mình, hoàn toàn ở thực tại, thì ta đang đánh mất mọi thứ".



Có lần Thầy giảng về Tánh Không, có hôm Thầy dạy về pháp duyên sinh và có buổi thầy thuyết kinh Tư Niệm Thực. Cái nhìn của Thầy qua các bản kinh và học thuyết, Thầy luôn chuyên chở chúng như những đám mây vô định, Thầy dùng phương tiện tuệ giác để gần với chúng ta, Thầy dạy tất cả chúng ta phải biết trở về với ngọn đèn Giác niệm, để được soi sáng và nhìn thấu các pháp qua con mắt chân như thiền quán. Vô Thường hay vô tướng đối với Thầy luôn là bước thực hành giáo pháp buông xả, cột chặt mình vào mui thuyền giữa nghìn trùng lao xao sóng biển. Thầy xem quan niệm “ nước trắng” như một thực thể không thể thiếu cho bản thân, bản tâm vốn thanh tịnh.

Có một Thiền Sư (TS) viết trong tập hồi ký Nẻo Về Của Ý của mình: (Trước lúc TS ra đi, trên con đường tha phương ‘cầu thực’ thì Thầy đã đem theo bên túi áo của mình là hai quả trứng gà. Ngoài hai trứng gà ra Thầy cũng chẳng mang theo thứ gì. Qua đến Mỹ, ngày đêm Thầy luôn ấp ủ đắp chăn bông cho nó, sưởi nó bằng bóng đèn, để hy vọng về một tương lai đẹp hơn. Và có một hôm, hai quả trứng mà Thầy đưa từ Việt Nam qua, nay đã thành hiện thực. Trứng gà tự bung vỡ, miệng Gà được cất tiếng thanh tao giữa lòng tuyết trắng. Trong lá thư Thiền Sư còn dặn một khi con Gà đã mổ được vỏ quả trứng thì ánh sáng bắt đầu chui vào, sự sống mới, có mặt… ). Chính vì thế, sự thực hành giáo pháp hữu vi ( Hiện Tại ) là chân lý tuyệt đối mầu nhiệm của đấng dũng trí nên qua những bài viết, Thầy đã lột tả mọi cái thấy hữu hạn thành con đường tuyệt nhiên bất diệt, như bánh xe khởi hành đưa chúng ta đi tới, nẻo về vầng trăng khuya tỉnh thức.

Đã từ lâu, qua nhiều triều đại, Thiền Sư Vạn Hạnh và Lý Thái Tổ trở nên mốc son vững tâm tỏa sáng. Hai vị đã tự biết nuôi nhau, lắng nghe nhau, bảo hộ cho nhau thì tiếng nói kia, hồi kinh kia mới hòa nhập vào nhau, biến thành vách núi vững vệ, dòng suối Tào Khê mát rượi và bóng nâu sòng ẩn ẩn hiện hiện bên hồ tâm tĩnh mặc. Nhưng trong đời này, Thầy sẽ mở ra nhiều lối, trồng nhiều đóa hoa của Giới của Định và Tuệ. Bồi đắp lại, vá lại những tâm hồn rong ruỗi, những mảnh đất khô khan, vắng lặng dài ngày. Một lần nữa, trên hơn 50 tờ báo điện tử, tạp chí Phật Học, Thầy lại dẫn dắt chúng ta cộng trú lục hòa, giữ mô phạm, đạo đức và hành theo chánh pháp của Như Lai hết sức miên mật, lễ độ. Thế cho nên, sự nghiệp độ sanh, hướng dẫn thất chúng của Thầy cũng nhằm vào tư tưởng “ Duy Tuệ Thị Nghiệp” mà ba đời chư Phật, chư Tổ lấy đó làm phương tiện tiếp dẫn hậu lai. Tưởng chừng Thầy đang vạch một vạch nước giữa đôi dòng thuận nghịch ấy.

Thầy kêu gọi mọi người đừng nên bỏ niềm tin Phật, Pháp, Tăng nơi ngăn tủ, mà hãy tu tập để mỗi ngày ta sống đúng với ánh sáng Phật Pháp hơn. Cái hiểu và cái thương ( duyên sinh) cũng phải được thực hành như ăn cơm bữa, tới đây Thầy nói về môi trường, khi mà con người thiếu đi giá trị “ yêu tính bảo tồn”. Thầy nói: Rừng của Lào cũng có trong lá phổi ta, gỗ Campu-Chia cũng là hơi thở ở của Việt Nam, chính nó đã cho ta sự sống hằng ngày. Thầy dạy mọi người nên tập sống chậm lại, để thấy rõ “ cái gì là của ta” và đừng nên phí phạm những gì môi trường sống, thiên nhiên đem lại cho con người”. Đời này và đời sau phải nhận thức có chánh niệm, để cuộc sống xung quanh giàu lòng từ bi mà hạn chế đem tâm xâm hại đến loài khác, vì ai đi nữa thì phải biết nương tựa, hòa bình với nhau để mở ra con đường hạnh phúc tại thế gian. Thầy còn chỉ cho chúng ta hiểu ta về phước báu, của loài người, của cõi trời, của loài súc sinh. Như vậy các bậc thánh nhân muốn đi vào Phật đạo thì cũng bằng niềm tin và bằng sự lắng nghe chánh pháp của Đức Thế tôn.

Trong Pháp thoại Thầy dạy cho Phật tử, người trẻ về các phương pháp hòa giải xung đột , thiết lập niềm tin bất hoại đối với Tam bảo, chuyển hóa sân hận bằng con đường hành trì năm giới để đi tới hòa bình giữa muôn loài muôn vật.

Tháng 7 năm 2019 vừa qua, tại New Delhi, Ấn Độ, Quỹ Gandhi Mandela đã trao giải thường niên đầu tiên về Hoà bình của Quỹ này cho Thiền sư Thích Nhất Hạnh.Trong bài diễn văn của mình, ban tổ chức giải đã phát biểu rằng giải được trao cho Thiền sư vì “Ảnh hưởng tâm linh” và sự nghiệp giảng dạy của Thiền sư đã làm thay đổi cuộc đời của hàng triệu người trên toàn thế giới.

Tăng thân Ahimsa Trust với các thành viên Tiếp Hiện đã thay mặt Thiền sư nhận giải. Trong buổi lễ còn có sự hiện diện của các thành viên của cả hai gia đình Mahatma Gandhi và Nelson Mandela.Giải Gandhi Mandela được bình chọn bởi các thành viên là những nhà hoạt động xã hội và văn hoá, doanh nhân, nhà báo uy tín. Khách mời danh dự của buổi lễ là cựu chính trị gia, nhà học giả nổi tiếng Tiến sĩ Karan Singh, người đã đón tiếp Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong chuyến thăm Ấn Độ cuối cùng của Thiền sư vào năm 2008.

Pháp Bảo