27-10-2018 | Admin

“Ngài không phải bệnh mà phải về, thân Ngài chẳng có bệnh, Ngài cũng không để bệnh mà về”. Tuổi Ngài ngoài 93, chín mươi ba năm đủ để cống hiến quá sức của một đời người. Dành 80 năm tu tập, dày trí huệ đối với đạo và đã 50 năm, Ngài phải vươn ra thế giới, với nghĩa hoằng dương chánh pháp. Trong tầm năm mươi năm đó Ngài thành lập ra chùa Làng Mai ở Pháp Quốc.



Thiền sư Thích Nhất Hạnh, một đệ tử Đức Phật trong thế kỷ 20. Người là vị hành giả giỏi nhất hành tinh. Ngài tinh tường cả ba tạng kinh lớn trong Phật giáo và ở thời điểm hiện tại Ngài còn

Là nhà hoạt động xã hội lỗi lạc, uy tín và chất lượng trên thế giới.


Sau hơn 50 năm rời xa bản xứ, nay Ngài mới chính thức trở về cùng với Tăng đoàn chính trên quê hương cát bụi của mình. Đánh dấu sự kết thúc mọi hành trình độ sanh đầy tâm huyết.
Ngài nói rất nhiều về quan điểm làm mới Đạo Phật trong nhiều thập niên qua, lúc Ngài còn tu hành trong nước và sau khi Ngài đại diện chính thể Phật giáo lên đường sang Tây phương, Ngài vẫn tiếp tục hoài bão thúc đẩy cải cách, và mang đạo Phật nhập thế sâu rộng: Kinh - Luật - Luận - Tu Học. ( kinh để nhớ, luật để sống, luận để hiểu, tu để thương )
Nói đến thành quả của Ngài gặt hái sau 50 năm cho một Phật giáo đại đồng rộng khắp, không riêng gì đối với Phật giáo nước nhà. Sự làm đẹp thêm cho quê hương, còn cống hiến tầm ảnh hưởng đặc biệt trong giới khoa học, tài chính lẫn chính trị học.

Nếu đặt Ngài vào vị trí của một thành viên Phật giáo Việt nam tức Ngài còn khiêm tốn đối với Liệt vị tổ sư. Nhưng hãy để Ngài là người con tốt đẹp của Đức Phật thì Ngài là một con người xuất chúng bậc nhất, toàn vẹn cả thể chất cho đến tinh thần.

Hôm nay đây, Ngài lại trở về đất nước Văn Lang năm xưa, đất nước Đại ngu, đất nước Đại Cồ Việt trong lòng Thăng Long, Âu cơ. Và Ngài cũng chỉ xin từ biệt mọi công lao to lớn, vàn son nhất trên quốc tế để có thể về ở quê nhà, được làm một tế bào của Tổ Vạn Hạnh, Tổ Trúc Lâm, Tổ Khương Tăng Hội, Thiền phái Liễu Quán.

Và hãy thôi “ Khép lại quá khứ, mở ra tương lai”. Ngài từng diện kiến nguyên thủ quốc gia như thủ tướng chính phủ Phan Văn Khải, nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, và Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà riêng. Có thể nói, Ngài đàm luận với những vị đứng đầu đất nước lúc bấy giờ chính là truyền đạt chân lý, và con đường hướng đến chuyển hoá, giúp cho Dân tộc hoà mình vào vận hội chung của nhân loại. Trong tất cả thông điệp mang đậm dấu ấn “ dấu ấn xây dựng tình huynh đệ” được Ngài nhấn mạnh để giữ lại giới tinh hoa.


Như chính nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đã phát trong một bản nhạc rằng: “ Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng”. Dù có gì đi chăng nữa, trong lúc này (Tấm Lòng) đối với quốc thuý, làm người con Đại Việt ( thời đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Hồ, Nguyễn) để tiếp tục bồi đắp gốc rễ, cội nguồn, tôn chỉ Lý Thường Kiệt, Hai Bà Trưng, Quang Trung hoàng đế, Phan Châu Trinh v.v... được sống còn trong những Bản tuyên ngôn độc lập của đầu thế kỷ dựng nước.

“Ngài không phải bệnh mà phải về, thân Ngài chẳng có bệnh, Ngài cũng không để bệnh mà về”. Tuổi Ngài ngoài 93, chín mươi ba năm đủ để cống hiến quá sức của một đời người. Dành 80 năm tu tập, dày trí huệ đối với đạo và đã 50 năm, Ngài phải vươn ra thế giới, với nghĩa hoằng dương chánh pháp. Trong tầm năm mươi năm đó Ngài thành lập ra chùa Làng Mai ở Pháp Quốc, một trung tâm Phật giáo thống nhất rộng lớn khắp Âu-Mỹ. Xứng tiếng trong mắt của giới học thuật lẫn giới tôn giáo. Như muốn nói tính đại diện chính danh như một Vatican Phật giáo tại Châu Âu.

Tuy chủ trương của Ngài là thiền phái Chánh niệm, thuộc dòng tu Tiếp hiện; nhưng có lẽ ở đâu đó trong sự dấn thân đó cũng mang tính tự hào Dân tộc, lòng tự trọng Phật pháp. Và thêm một điều nữa Ngài đã chứng được “ Vô ngã” ngay trên địa cầu Quê hương này.


Mọi mặt bây giờ Ngài chỉ mong muốn trở về đất mẹ... sống tự nhiên, chân tình như trong tác phẩm cùng tên “ Tâm Quán, Tình người”. Còn mọi danh giá như bào ảnh, cát bụi mà thôi.

Bảo Pháp