18-08-2018 | Admin

“Nghèo khổ trong tâm linh” là gì? Bản tiếng Anh đọc: “Blessed are the poor in spirit, for theirs is the kingdom of heaven”. “Nghèo khổ trong tâm linh” là nghèo khổ trong tinh thần của mình. Spirit của mình, tâm linh của mình, tinh thần của mình, thì chỉ có mình biết, người khác không biết được. Cho nên nghèo khổ trong tâm linh là cái nhìn của mình về chính mình.Nói chung là một thái độ khiêm tốn về mình, những cái mình có, và những cái mình thiếu sót, và một nguyện ước mình sẽ được giúp đỡ để được “giàu có hơn” trong tâm linh.


Đó là cách sống hàng ngày.

Nghèo khổ trong tâm linh là:

(1) Ta thấy rõ được tâm ta—thấy được tâm ta có những yếu đuối gì, những thiếu sót gì… và

(2) Ta mong ước được thêm “giàu có” trong tâm linh. 

Ước muốn được “giàu có”, được “thịnh vượng” trong tâm linh là điều kiện tất yếu để ta “thấy” được ta “nghèo khó” trong tâm linh. Nếu ta không ước muốn được “thịnh vượng” thì ta không bao giờ thấy được ta “nghèo khó”.

Đây chính là thái độ của người khiêm tốn, biết được các điểm yếu của mình, và hằng ao ước cải thiện chính mình mỗi phút mỗi giây. 

Thái độ khiêm tốn và “biết mình” đó, chính là “nghèo khó trong tâm linh”.

Và sống khiêm tốn và biết mình như thế, thì tự nhiên ta sẽ được tĩnh lặng, an lạc trong tâm.

(Hoành ST)


1. Một thời, Thế Tôn ở Rājagaha (Vương Xá), Veḷuvana (Trúc Lâm), tại chỗ nuôi dưỡng các con sóc.

2. Rồi Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: 
– Này các Tỷ-kheo. 
3. – Thưa vâng, bạch Thế Tôn. Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn.
4. Thế Tôn nói như sau:
5. – Thuở xưa, này các Tỷ-kheo, có một người ở tại thành Vương Xá này; người ấy nghèo khó, bần cùng, khốn khổ.
6. Người ấy chấp trì lòng tin trong Pháp và Luật do Như Lai tuyên thuyết, chấp trì giới, chấp trì văn, chấp trì thí, chấp trì tuệ.
7. Người ấy do chấp trì lòng tin trong Pháp và Luật do Như Lai tuyên thuyết, chấp trì giới, chấp trì văn, chấp trì thí, chấp trì tuệ nên sau khi thân hoại mạng chung, vị ấy được sanh thiện thú, Thiên giới, đời này và cộng trú với chư Thiên Tam thập tam thiên. Vị ấy chói sáng hơn chư Thiên khác về dung sắc và danh tiếng.
8. Ở đây, này các vị Tỷ-kheo, chư Thiên ở Tam thập tam thiên bực tức, chán ghét, phẫn uất: “Thật vi diệu thay! Thật hy hữu thay! Thiên tử này thuở xưa làm người, nghèo khó, bần cùng, khốn khổ. Người ấy sau khi thân hoại mạng chung, được sanh thiện thú, Thiên giới, đời này và cộng trú với chư Thiên Tam thập tam thiên. Vị ấy chói sáng hơn chư Thiên khác về dung sắc và danh tiếng.”
9. Rồi này các Tỷ-kheo, Thiên chủ Sakka gọi chư Thiên ở Tam thập tam thiên: “Này chư thân hữu, chớ có bực tức với vị Thiên tử này. Này chư thân hữu, vị Thiên tử này trước kia làm người, chấp trì lòng tin trong Pháp và Luật do Như Lai tuyên thuyết, chấp trì giới, chấp trì văn, chấp trì thí, chấp trì tuệ. Người ấy do chấp trì lòng tin trong Pháp và Luật do Như Lai tuyên thuyết, chấp trì giới, chấp trì văn, chấp trì thí, chấp trì tuệ nên sau khi thân hoại mạng chung, vị ấy được sanh thiện thú, Thiên giới, đời này và cộng trú với chư Thiên Tam thập tam thiên. Vị ấy chói sáng hơn chư Thiên khác về dung sắc và danh tiếng. 
10. Rồi này các Tỷ-kheo, Thiên chủ Sakka, để làm hòa dịu chư Thiên ở Tam thập tam thiên, ngay lúc ấy nói lên bài kệ này:
“Ai tín thành Như Lai,
Bất động, khéo an trú;
Ai giữ giới thuần thiện,
Được bậc Thánh tán thán;
Ai tín thành chúng Tăng,
Chơn trực và chánh kiến,
Được gọi: “Không phải nghèo,”
Đời sống không hư vọng.
Do vậy, người có trí,
Phải kiên trì Phật giáo, ”
Tín thành và trì giới,
Tri kiến đúng Chánh pháp.” 

(Kinh Tương Ưng I, Thiên Có Kệ, Chương 11, Tương Sakka, Phẩm Thư Hai, ĐTKVN tr 354.355)


BTV