14-08-2018 | Admin

Vô thường là một lẽ thật chung cho tất cả thế gian, không phải của riêng ai, mọi người đều có quyền thấy biết, nhìn nhận như vậy, không phải của người này, mà cũng không phải của người kia. Bởi vô thường nên mọi sự vật có thể đổi thay, vì đổi thay nên ta mới khổ. Sống trên cõi đời, ai cũng muốn nắm giữ đủ thứ hết, giữ không được thì sinh ra tiếc nuối, buồn khổ. Cũng từ vô thường, nên thân này mới có sinh-già-bệnh-chết, rồi yêu thương xa lìa khổ, oán ghét gặp nhau khổ, mong cầu không được khổ, và sự thịnh suy của thân này cũng khổ. Do đó, Phật dạy, “cái gì có tướng là hư hoại”. Ta gọi chung cho mọi sự thay đổi, hư hoại đó là vô thường. Đức Phật dạy trong Kinh Kim Cang: Tất cả pháp hữu vi, Như mộng huyễn bào ảnh, Như sương, cũng như chớp, Phải nên quán như thế.




LỜI DẠY CỦA ĐỨC PHẬT NÓI VỀ THỰC HIỆN TÁM TRAI GIỚI ĐƯỢC SANH VỀ VÀ TUỔI THỌ CÕI TỨ THIÊN VƯƠNG 

Năm mươi năm của một đời người, này Visākhā, bằng một đêm một ngày của chư Thiên Bốn thiên vương. Ba mươi đêm như vậy làm thành một tháng. Mười hai tháng như vậy làm thành một năm. Năm mươi năm chư thiên như vậy làm thành thọ mạng của chư Thiên Bốn thiên vương. Sự kiện này có xảy ra, này Visākhā, ở đây, có người đàn bà hay người đàn ông, sau khi thực hiện trai giới (Uposatha) đầy đủ cả tám mặt, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cộng trú với chư Thiên Bốn thiên vương. Chính dựa trên trường hợp này, được nói lên rằng: “Nhỏ nhoi thay là vương quyền của loài Người, so sánh với hạnh phúc chư Thiên!”

(Kinh Tăng Chi, Chương Ba, Phẩm Lớn, Kinh Các Lễ Uposatha - Bố Tát, ĐTKVN tr 244)


LỜI DẠY CỦA ĐỨC PHẬT NÓI VỀ THỰC HIỆN TÁM TRAI GIỚI ĐƯỢC SANH VỀ CÕI TRÒI THỨ BA MƯƠI BA
Một trăm năm của một đời người, này Visākhā, bằng một đêm một ngày của chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba. Ba mươi đêm như vậy làm thành một tháng. Mười hai tháng như vậy làm thành một năm. Một ngàn năm chư Thiên như vậy làm thành thọ mạng của chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba. Sự kiện này có xảy ra, này Visākhā, ở đây, có người đàn bà hay người đàn ông, sau khi thực hiện trai giới (Uposatha) đầy đủ cả tám mặt, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cộng trú với chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba. Chính dựa trên trường hợp này, được nói lên rằng: “Nhỏ nhoi thay là vương quyền của loài Người, so sánh với hạnh phúc chư Thiên!”
(Kinh Tăng Chi, Chương Ba, Phẩm Lớn, Kinh Các Lễ Uposatha - Bố Tát, ĐTKVN tr 244)

BTV