04-04-2017 | Admin

Chị Nguyên Phán, Bùi Thị Tuyết tuổi 15 đã tham gia đoàn oanh vũ, GĐPT. tuổi 40 đã vào hàng ngũ huấn luyện, đào tạo huynh trưởng, tuổi 50 trở thành ban viên ban hướng dẫn tỉnh Thừa thiên. vào bán thế kỷ trước chị đã cầm ngọn đèn phát nguyện ngay giữa chánh điện chùa Từ Đàm.



Đầu tháng ba âm lịch hằng năm, chính là ngày truyền thống Về Cội tại Quảng Hương Già Lam Tu Viện, cũng chính ngày truyền thống đó, Ban hướng dẫn Trung ương GĐPT  chọn ngày tân thăng cấp dũng. Năm nay, Cố đô Huế lại được sống lại trong những ngày tháng xứ mạng màu lam ra đời. chị Nguyên Phán, thọ Bồ tát giới,  người huynh trưởng nền tảng, luôn tiếp nối hạnh nguyện Phật hoá phổ. “Không một ngày rời trại trường, không một ngày sống một mình”. Câu nói ấy, là lời dặn dò cuối đời của cố niên trưởng GĐPT Nguyên Ngộ- Nguyễn Sỹ Thiều, vì sao chị không bao giờ rời bỏ trại trường, bởi vì nơi nào có sự hiện diện của Tăng già thanh tịnh, của những bậc huynh trưởng thiết tha hy hiến, phụng sự đàn em thì chị luôn gắn từng hạt bồ đề (từ cấp tập, tín, tấn) lên vai áo để lên đường trại trường Thuyền tôn, Trúc lâm, Từ hiếu, Linh mụ v.v… và vì sao chị chưa bao giờ sống một mình, bởi vì chị đã nguyện suốt đời đi theo màu áo, một màu lam ấy, chỉ một màu mà chưa hề phai ( màu Từ đàm, rồi lên Từ Hiếu, về Thuyền lâm). “ Tuyết con, dù GĐPT tỉnh có còn dăm bảy người ngồi nơi đây  thì con gắng đi…”

Nếu Huế, những người “cổ nhân GĐPT” sau đời anh Thiều vắng mặt thì còn gì là mùi vị mặn cay của Gia đình Phật Tử Huế.  Chị chỉ cần đi thôi…cứ đi thôi, họ sẽ cố biến GĐPT thành biến cố bất thành.

Cấp dũng, chưa phải cấp thăng cao nhất đối với đạo Phật, nhưng cấp tân thăng hàng đầu trong nghành giáo dục GĐPT. Thật đúng vậy, chị đã là một kho tư liệu sống cho những thăng trầm, chia rẻ, lục đục, chị là quyển đại đề cương, chị là tập luận văn không có điểm cho. Vì trải qua bao ngày, “Nhu Cầu” canh chị bỏ mặt GĐPT tỉnh thì “Nhị Trực” Tiến vào địa đạo làm màu làm ấy, sẽ thêm thắt nhiều rắc rối.

Đã lâu lắm rồi (đời chị Kim Cúc, chị Thảo), sau 20 năm, chưa nữ Huế nào lại lại mang trọng trách giữ vững niềm tin, xây vá lại một con đường quá cũ kĩ, quá thưa thớt, qua năm bảy nhánh thượng nguồn, về sông Hương, chảy xuống ngã Ba Sình ( đục, trong, lợ). Dòng nước Sình ấy, sẽ chắc lọc rồi mới hoà mình vào biển lớn.

Nhớ lại, ngọn đèn trong đêm nguyện Huyền trang ở chùa Từ đàm, nửa thế kỷ trước, đã bao người huynh trưởng đã làm nên Huế, làm nên Saigon-Gia định- Hoa kỳ- Úc châu- Gia nã đại… gương sáng, tâm trong, máu lam đã làm đứt biết bao dây xích bánh xe tăng, đỗ biết bao mồ hôi trong sách nhà lam. Chị chưa bao giờ thấy mình là người đi trước, chị cũng chưa bao giờ  nói mình là người có công, chị cũng không hề đã bỏ cuộc giữa vòng xoáy  Phá Tam giang. Hôm nay, chứng kiến chị nhận sự minh chứng dưới ánh đuốc Trí Tuệ mà sương trời xứ Huế hanh thông, không chút bận lòng!


Giữa muôn trùng sắc màu, giữa vạn quyển nội quy- quy chế đan xen nhưng chị đã không lẫn lộn, không bị bụi mù, hẳn chẳng vượt khỏi tổ chức. 75 năm đã một mình, giờ đây chị đã quên mình trong hàng triệu con tim đắp xây đắp một gia đình lam thân ái. Tiếp tục làm cho chân lý bốn hạt bồ đề nội tại sống mãi với thời gian.


Mở lối cho các anh chị…!


Bảo Pháp