12-06-2019 | Admin

Qua một đoạn nhạc phổ ra theo thể phim, để cho ta nhìn lại, các nhà nghiên cứu, thẩm định văn hoá xem lại ý thức dân tộc đang đứng trước ngưỡng cửa “ đô hộ” 500 năm tiếp theo trong công nghệ 4.0. Cũng cho ta thấy rất rõ nhu yếu và chọn lựa sản phẩm, món ăn tinh thần của người dân quá thấp và không có một khái niệm suy nghĩ nào về “ độc lập”. 1 mẫu truyện của người Trung quốc sáng tác thôi. Thế mà dân Việt, giới trẻ không ý thức được và cứ như thế thì văn hoá Trung quốc dễ dẫn dắt một đại bộ phận. Và “ Phật độ ta không độ nàng” đây còn là một sự bôi báng và lồng ghép tính Trung quốc vào lời Việt.



Mới chỉ một giai đoạn, clip cho ra đời làm phép thử lòng dân thôi, thế mà cả giới nghệ sĩ, giới vi tính, giới điện ảnh... trong nước vẫn xem đó là hành động mua vui và làm trò hề, đùa cợt với nền Phật giáo nước nhà. Vậy xét cho cùng, không chỉ tựa phim nói trên mà còn hàng trăm bộ phim Trung quốc và clip bành trướng văn hoá khác của họ. Thì chúng ta phải xem lại nền giáo dục của chúng ta, và dạy mọi thệ hệ biết xoá bỏ, trừ chối những sản phẩm mang tính cổ xuý lòng thù hận, đạo đức giả, và dẫm đạp lên tính thiêng liêng của một tôn giáo. Tôn giáo đó, là tôn giáo đã được Đại hội đồng Liên hợp quốc trên thế giới tôn vinh đáng quy ngưỡng nhất của nhân loại. Vì sự hoà giải, hoà hợp, bao dung, từ bi, bất bạo động.


Thế thì, sau hàng loạt nhạc phẩm tự chế, thì có nữ ca sĩ Phương Thanh đã đổi lời thành một ấn phẩm có đạo lý, có nhân lễ, có sự am hiểu về một nhân cách Phật tử.




Khi nghe bài hát "Độ Ta Không Độ Nàng"

1. Bài hát được xuất phát từ Trung Quốc, một đất nước độc tài. Một đất nước độc tài luôn tìm cách kìm hãm tôn giáo, thứ nhất, họ theo chủ nghĩa duy vật, không có linh hồn, nên tất cả những thứ về tâm linh họ luôn phủ nhận. Thứ hai, họ luôn muốn kiểm soát người khác và tổ chức khác, nếu tôn giáo phát triển, họ sẽ mất sự kiểm soát.
Hầu hết những bộ phim về Phật Giáo xuất phát từ Trung Quốc không có nói lên được hình ảnh một người tu có nhiều bình an và giải thoát, hầu hết chỉ có các hoà thượng nhiều sân hận, tranh giành, đấu đá nhau, thậm chí là phá giới nữa, có thể họ đang muốn nhồi sọ vào người dân một hình ảnh về người tu như vậy.


Chuyện này không có ở Thái Lan hay Myanma, trên đất nước Thái Lan hay Myanma, ở đó hầu hết hình ảnh người tu là một Tăng đoàn sống giản dị, hoà hợp, bình an, chánh niệm và tự do.
2. Về phần nội dung, Đạo Phật là một con đường Giác Ngộ, con đường chuyển hoá tâm bất thiện để đạt được hạnh phúc chân thật. Trong Đạo Phật, Đức Phật mang ý nghĩa là người dẫn đường, Ngài cho chúng ta những phương pháp và chính chúng ta phải thực hành theo, người theo Đạo Phật phải ý thức về khổ đau khi sống trong sự kiểm soát của tâm bất thiện và nhận thức sai lầm rồi từ đó có ước muốn thoát khỏi nó (cái này là duyên, điều kiện cần thiết).


Tất cả mọi người muốn đi trên con đường đó thì cần có niềm tin, và thực hành và chứng ngộ với chính nội tâm của mình. Ý nghĩa cứu độ là như vậy, còn những ai chưa ý thức được điều đó thì phải chờ đến lúc nào nhận ra và tự đi trên con đường đó, chẳng có ai có thể làm thay ai cả. Nếu có thể làm, với tình thương vô biên của Đức Phật, tất cả chúng ta có lẽ đã giác ngộ hết rồi.
3. Thời nào cũng có Thánh Tăng và Phàm Tăng, những người tu chân chính có rất nhiều, tại sao cứ phải đưa những hình ảnh người tu còn tâm thế tục ra và gieo vào nhận thức con người, đó cũng là si mê vậy. Tình cảm ai cũng có, nhưng tình thương trong Đạo Phật nếu có đủ Từ Bi Hỷ Xả thì người thương lẫn người được thương đều có hạnh phúc, còn tình thương và còn nhiều tâm bất thiện, nó luôn có sự chiếm hữu và sẽ đem lại nhiều hệ lụy và sầu đau. Đó là tình thương của kẻ si mê vậy.


4. Ngày xưa Thái Tử Tất Đạt Đa cũng rời bỏ nàng Da Du Đà La đi tu và Giác Ngộ, sau đó giúp Nàng cũng trở thành người Giác Ngộ như ngài, chính vì mình còn si mê nên cần phải cứu mình, rồi mới cứu người khác, và chính vì mình chưa biết bơi mới phải học bơi và sau này có thể cứu người đang chết đuối. Chẳng lẽ bỏ không học bơi vì cảm thấy mình chưa thể cứu được người chết đuối sao, và chưa biết bơi, nhảy xuống cứu thì chết cả đôi.


Cái nhận thức của người trong bài hát đó chứa nhiều si mê, mình không có chê trách họ, nhưng nó chỉ hay với những con người còn quá nhiều tâm luyến ái, nó tác động đúng cái họ đang khao khát và nuôi dưỡng. Nhưng nếu đã là si mê thì không cần phải làm theo nó, hãy để nó qua một bên và tiếp tục đi trên con đường của chính mình.

Chánh Niệm