26-01-2018 | Admin

Tôi may mắn được theo một đoàn Phật tử hành hương Ấn Độ và điểm dừng chân đầu tiên là Bồ Đề Đạo Tràng (Bodh Gaya - một trong Tứ thánh địa của Phật giáo). Thật ấn tượng khi vừa bước xuống sân bay đã nghe vang lên bản nhạc bài hát Buddham Saranam Gacchami, trầm hùng, huyền bí và thâm sâu.



Ở Bồ Đề Đạo Tràng ba hôm, ngày nào tôi cũng vào tòa tháp Đại giác (Mahabodhi Vihar Temple), nơi có cây Bồ Đề linh thiêng Đức Phật từng tọa thiền 49 ngày và thành đạo.

Cây Bồ Đề vĩ đại nằm sau lưng tòa tháp, chung quanh có hàng rào bảo vệ, bao nhiêu thế kỷ đã trôi qua, vòm cây nguy nga, tán trùm rợp ra cả phía ngoài khuôn viên và người ta phải chống đỡ những cành ngang bằng trụ sắt.

Nghe nói sau khi đức Phật thành đạo, nhiều cành từ cội bồ đề đã được chiết mang tới nhiều trung tâm Phật giáo Châu Á, sau này có cả Việt Nam, như một biểu tượng hoằng dương Phật pháp.

Hằng ngày, nhiều nhà sư và Phật tử đến ngồi thiền dưới gốc bồ đề, hoặc cùng niệm chánh pháp. Nguồn năng lượng hướng thiện ở đây rất mạnh, người nào đã được “khai mở luân xa” càng hanh lợi.

Thi thoảng một cơn gió thổi qua, một chiếc lá vàng tươi như hoa cúc rời cành, lững lờ chao trên không, trước khi chạm xuống thềm đá. Nhặt được lá rụng là may mắn, có người đợi cả ngày không được, hoặc khi lá rơi lại đậu vào tay người khác.

Tôi đang đi loanh quanh chờ gió thổi và lá rụng, chợt một phụ nữ Châu Á dáng thanh thoát đi ngang qua. Đúng lúc ấy, một nhà sư mặc áo cà sa màu vàng, cầm trên tay một chiếc lá bồ đề, từ xa đi lại và dừng trước mặt người đàn bà. Nhà sư đưa chiếc lá cho bà ta và nói rất khẽ: “Xin tặng bà”.

Người đàn bà mắt bỗng ngân ngấn nước, giọng hơi nghẹn lại: “Có phải chiếc lá này ở cây bồ đề kia?”. Nhà sư khẽ gật đầu. Bà ta hỏi lại như để khẳng định: “Ngài cho tôi?”. “Nhà sư” lại gật đầu. Bàn tay người đàn bà run run nhận lấy chiếc lá đầy thành kính. Rồi bà nhắm chặt mắt, áp chiếc lá lên ngực bên trái: “Nam mô a di đà Phật”.

Đột nhiên, nhà sư nói một câu rất nhỏ chỉ đủ hai người nghe. Người đàn bà khẽ rùng mình, giọng thảng thốt: “Ngài muốn xin tiền sau khi cho tôi chiếc lá này?”. Bộ - cà - sa im lặng, trân trân. Đôi vai mảnh dẻ của người đàn bà như sụp xuống: “Ngài muốn bao nhiêu tiền?”.

Bộ - cà - sa cúi thấp đầu, chững lại rồi đột nhiên quay ngoắt bỏ đi như chạy, để mặc người đàn bà vẫn bàng hoàng đứng đó với bao cảm xúc trái ngược chỉ trong vài khoảnh khắc. Tôi không thể quên ánh mắt người đàn bà lúc đó, một điều gì đó lớn lao và thánh thiện đã vỡ vụn…

Hai hôm trước, Bộ - cà - sa này, vở kịch này từng diễn với chính tôi. Nhưng tôi không nhận lá, cũng không cho tiền vì đã được cảnh báo ở Bồ Đề đạo tràng có nhiều sư giả luôn lợi dụng khách hành hương...

Ngồi dưới gốc bồ đề, tôi cứ nghĩ miên man về những điều vừa xảy ra trước mắt: Một kẻ tham lam, trơ trẽn và ngụy trá; một người yếu ớt, thiên lương, thành kính và xác tín. Họ là hai mà lại như là một trong bản ngã mỗi con người, khi thiện tính mạnh hơn thì con hổ đói tham lam buộc phải tìm đường chối chạy. Và nó đã chối chạy.

Giờ thì cả hai đã đi rồi. Chỉ còn tôi vẫn kiên nhẫn đợi. Lại những đoàn người khác tới.

Trong buổi chiều cuối cùng lưu lại ở Bodh Gaya, không biết có chiếc lá bồ đề nào thả xuống vai tôi?


VIỆT VĂN